Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Hãi hùng với hàng ăn vỉa hè


Trưa ngày cuối tuần, mấy người bạn tôi rủ đi ăn bún chấm giả cầy chân giò lợn ở một con ngõ nhỏ trên phố Tràng Tiền vì nghe đồn chủ nhân quán vỉa hè chế biến món này ngon có tiếng (?!). Tôi đến nơi, dưới cái nắng thu ngột ngạt, quả là quán rất đông khách, đông tới mức mấy chục con người ngồi la liệt quanh quẩn vỉa hè trên những chiếc ghế nhựa thấp. Bún và bát giả cầy được dọn ra mẹt đặt xệp xuống đất, và thượng khách ăn uống xì xụp khiến cho những ai coi trọng vấn đề an toàn vệ sinh hãi hùng chẳng dám ngồi ăn! Tôi cùng mấy người bạn cũng cùng chung cảnh ngộ với đại đa số thực khách khi phải ngồi ngay tại cái rãnh thoát nước, vì lúc này những chỗ sạch sẽ hơn trên vỉa hè đã không còn. Tôi miễn cưỡng ngồi ăn mà thấy ghê ghê và luôn thầm hỏi liệu có bị đau bụng hay không đây?! Món này quả là ngon thật, nhưng khi tôi để ý sang chỗ chậu rửa bát đĩa thì cảm thấy buồn nôn vì tất cả các loại bát đĩa, đũa, môi, thìa được dồn vào một cái chậu to tướng và người rửa chỉ khoắng lên qua loa rồi vớt, úp ra rổ. Chỉ một chậu nước ấy mà họ rửa tới hàng mấy chục cái bát đĩa và trăm thứ bà rằn khác nên nước cứ đen ngòm mà họ đâu có thay nước mới. Thấy vậy tôi bỏ dở không ăn nữa, nhưng không dám nói với mấy bạn vì bẩn, để họ yên tâm ăn nốt suất bún! Chẳng hiểu, mỗi ngày có hàng trăm, thậm chí là nhiều hơn thế nữa số người vẫn ăn món bún giả cầy khoái khẩu ở con ngõ nhỏ này có để ý đến chậu nước và cung cách rửa bát... tiết kiệm nước kia không, chứ tôi thì tôi thấy nó quá mất vệ sinh, đó còn chưa nhìn thấy họ chế biến và nấu chân giò liệu có đảm bảo sạch sẽ (?!).

Xem tin đầy đủ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét